Trang chủ » Thạc sĩ Phan Quốc Tuấn nói về kỹ năng phát triển bản thân (Part 2)

Thạc sĩ Phan Quốc Tuấn nói về kỹ năng phát triển bản thân (Part 2)

Thạc sĩ Phan Quốc Tuấn nói về kỹ năng phát triển bản thân (Part 2)

Thạc sĩ Phan Quốc Tuấn nói về kỹ năng phát triển bản thân (Part 2)
Thạc sĩ Phan Quốc Tuấn nói về kỹ năng phát triển bản thân (Part 2)

Thạc sĩ Phan Quốc Tuấn nói về kỹ năng phát triển bản thân (Part 2)

  • Không tồn tại video

VÌ SAO BẠN MÃI KHÔNG PHÁT TRIỂN? (PART 2)

Bài 2: Cặp tư duy KHÔNG CÓ LƯƠNG SẼ KHÔNG LÀM – CÓ CƠ HỘI SẼ THỂ HIỆN
Đã là một tổ chức thì không thể nào không phát sinh những công việc bất ngờ, không có trong kế hoạch. Vì vậy, trong quá trình làm việc tại một tổ chức, không thể nào chúng ta tránh khỏi những việc như : Sếp giao cho bạn những việc ngoài trách nhiệm của bạn được nêu trong bảng mô tả công việc (1), hoặc đồng nghiệp của cần bạn làm giúp việc gì đó thuộc nhiệm vụ của họ (2), do họ vì lý do bất khả kháng nào đó mà không đi làm một vài hôm. Khi gặp những việc dạng (1) những người có tư duy làm thuê ngay lập tức kêu KHÓ, rồi cho là sao mình KHỔ quá, bị làm việc ngoài trách nhiệm, bị Sếp “đì” bla ple… Đã vậy, trước khi làm còn âm thầm đăng “xì ta tớt” than vãn “Đời bất công nên cộng lông không bao giờ thẳng”. Mình nói bạn nghe nè: đừng sợ KHÓ, đừng sợ KHỔ, chỉ sợ KHÔ thôi à.
Đọc tới đây vài anh chị ngừng lại suy nghĩ rồi cười thầm phải không? Đọc tiếp đi, tôi nói KHÔ ở đây là KHÔ tinh thần trách nhiệm chung của bản thân chúng ta đó. TINH THẦN TRÁCH NHIỆM mà KHÔ thì cái gì cũng KHÓ hết á.
Trong nhạc phẩm nổi tiếng “Bài ca trường sơn”, Nhạc sỹ Trần Chung viết về những người lính trẻ mười tám, đôi mươi chưa một lần được yêu, chưa được hưởng thụ cuộc sống trọn vẹn đã phải ra chiến trường đối diện với cái chết để làm nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc nhưng họ vẫn rất vui tươi, lãng mạng và tự tìm thấy niềm vui trong khi thực thi nhiệm vụ của họ. Họ vẫn tươi cười và “Dừng lưng đèo mà nghe suối hát, ngắt một đóa hoa rừng cài lên mũ ta đi”, thậm chí họ còn cho rằng “Còn gì vui hơn đường ra trận mùa Xuân….” Chỉ “sở hữu” mỗi tinh thần trách nhiệm thôi là họ sẵn sàng xông pha vào nơi khó khăn nhất, và cũng tự tìm niềm vui trong quá trình làm việc của mình mà chẳng hề than vãn là không có kinh nghiệm. Thế đấy bạn, không có tinh thần trách nhiệm thì không bao giờ bạn muốn làm những việc dạng này cả. Ngay cả khi bạn làm vì sợ Sếp thì kết quả cũng chẳng ra gì.
Còn với những công việc dạng (2) những bạn có tư duy làm thuê sẽ phản ứng ra sao?. Để tôi đoán mò xem nó đúng được bao nhiêu phần trăm nhé?. Bạn suy nghĩ và lầm bầm trong miệng “có ai trả lương cho việc đó đâu mà làm, bộ tưởng tui ngu hả” rồi sau đó bạn sẽ tìm đủ mọi cách để từ chối như “mình cũng đang có việc của mình…” “cái vụ này mình cũng không rành lắm…” hay “mấy người kia làm gì mà không nhờ?”. Đại loại là hàng tá lý do được nêu ra chỉ để thực hiện ý nghĩ “việc không có lương thì đừng mong ta đây nhúng tay vào nhé”.
Kể bạn nghe chuyện này, hồi trước không nhớ năm nào, chỉ nhớ là lúc mới quen em bồ thứ 6. Em này xinh đẹp, giỏi giang và đang làm Leader nên rất bận bịu với công việc nhưng em ấy chưa bao giờ từ chối một buổi hẹn hò nào của hai đứa và đặc biệt là không đến trễ hẹn bao giờ. Tôi ngạc nhiên nên mới hỏi vì sao em bận như vậy mà chưa khi nào em từ chối hẹn hò hay đến muộn trong những lần gặp? Em ấy trả lời tôi một câu rất ngắn gọn rằng : “Nếu MUỐN thì người ta sẽ tìm CÁCH, còn KHÔNG MUỐN thì ngươi ta sẽ tìm CỚ !”. Tới giờ đã chia tay lâu rùi nhưng câu nói đó đối với tôi như là một quy luật của cuộc sống vậy. Bạn thấy đấy, vấn đề là ở chỗ bạn MUỐN hay KHÔNG MUỐN làm công việc đó mà thôi, mọi lý do (CỚ) đều là ngụy biện cả. Bạn nghĩ là KHÔNG MUỐN, vì bạn chỉ muốn làm tròn bổn phận của mình và bỏ sức ra đúng với số tiền lương cơ bản mà bạn được nhận từ tổ chức (do bạn tự tính toán) mà thôi. Nhưng thưa với bạn rằng, kết quả công việc bạn làm không phải lúc nào cũng được trả bằng tiền đâu, nó còn được trả bằng sự ghi nhận của tổ chức, sự tin tưởng của Sếp và hơn hết nó còn được trả bằng kinh nghiệm bản thân, bằng trải nghiệm trong cuộc sống.
Tổng kết tất cả những thứ đó lại thì bạn nhận được sự trưởng thành của bản thân ! Những người có tư duy khởi nghiệp người ta sẽ “sáng mắt lên ngay” khi nhận thấy tổ chức phát sinh những công việc như vậy, vì sao ư? Vì họ nhận thấy đây chính là cơ hội thể hiện bản thân họ. Trong đầu họ lập tức phát ra tín hiệu “tôi MUỐN làm việc đó”. Họ lập tức xung phong nhận trách nhiệm làm cho dù họ biết họ đang “vác tù và hàng tổng”. Đối với họ có cơ hội để làm việc nhằm hoàn thiện bản thân là tốt rồi. Vì họ nghĩ MUỐN nên họ sẽ tìm CÁCH thu xếp công việc thuộc trách nhiệm của họ một cách phù hợp sao cho họ có đủ thời gian và sức lực đảm đương thêm công việc chung. Họ xem tổ chức nơi họ làm việc là ngôi nhà thương yêu số 2 của họ. Họ không muốn công việc chung của ngôi nhà này bị đùn đẩy từ người này sang người khác, họ nhận việc chung không phải họ ngu mà là họ mong ước xây dựng ngôi nhà chung này ngày một phát triển mạnh mẽ hơn, mọi người trong gia đình sống chan hòa và sẵn sàng giúp đỡ nhau hơn. Cuối cùng là họ nhận được sự ghi nhận của Lãnh đạo công ty, họ nhận được lòng tin yêu của đồng nghiệp (đặc biệt là những người nhờ họ làm việc giúp) và hơn thế nữa, ngày hôm nay của họ đã có một trải nghiệm tuyệt vời hơn hôm qua.
𝐁𝐚̣𝐧 𝐚̀, đ𝐮́𝐧𝐠 𝐥𝐚̀ đ𝐢 𝐥𝐚̀𝐦 𝐥𝐚̀ đ𝐞̂̉ 𝐜𝐨́ 𝐭𝐢𝐞̂̀𝐧, 𝐧𝐡𝐮̛𝐧𝐠 𝐦𝐚̀ đ𝐮̛̀𝐧𝐠 𝐜𝐡𝐚̆𝐦 𝐜𝐡𝐚̆𝐦 𝐯𝐚̀𝐨 𝐭𝐢𝐞̂̀𝐧 𝐪𝐮𝐚́ 𝐦𝐚̀ 𝐭𝐫𝐮̛𝐨̛́𝐜 𝐭𝐢𝐞̂𝐧 𝐭𝐚 𝐡𝐚̃𝐲 𝐥𝐚̀𝐦 𝐜𝐡𝐨 𝐛𝐚̉𝐧 𝐭𝐡𝐚̂𝐧 𝐭𝐚 𝐱𝐮̛́𝐧𝐠 đ𝐚́𝐧𝐠 đ𝐮̛𝐨̛̣𝐜 𝐧𝐡𝐚̣̂𝐧 𝐭𝐢𝐞̂̀𝐧 𝐜𝐚́𝐢 đ𝐚̃.