Trang chủ » Thạc sĩ Phan Quốc Tuấn nói về kỹ năng phát triển bản thân (Part 1)

Thạc sĩ Phan Quốc Tuấn nói về kỹ năng phát triển bản thân (Part 1)

Thạc sĩ Phan Quốc Tuấn nói về kỹ năng phát triển bản thân (Part 1)

Thạc sĩ Phan Quốc Tuấn nói về kỹ năng phát triển bản thân (Part 1)
Thạc sĩ Phan Quốc Tuấn nói về kỹ năng phát triển bản thân (Part 1)

Thạc sĩ Phan Quốc Tuấn nói về kỹ năng phát triển bản thân (Part 1)

VÌ SAO BẠN MÃI KHÔNG PHÁT TRIỂN ?

 

Chuỗi bài viết này anh Phan Quốc Tuấn viết dành cho những anh chị em bạn bè đang là nhân viên muốn phát triển nghề nghiệp của bản thân. Nếu các anh chị là Cấp quản lý hay chủ Doanh nghiệp thì chỉ cần tham khảo để truyền thông lại cho cộng sự của mình.
BÀI 1 – Cặp tư duy số 1: THỤ ĐỘNG – DẤN THÂN
Giả sử bạn là một trong những “nhân viên lão làng” của công ty thì bạn có hiểu vì sao mỗi khi có vị trí Quản lý nào cần người thì Ban Lãnh đạo công ty lại tuyển dụng mới bên ngoài vào hoặc đưa người có ít năm làm việc hơn bạn lên mà không để ý đến bạn? Tôi chắc chắn rằng là bạn không trả lời được, vì nếu trả lời được thì bạn đã là Quản lý. Có phải sau đó bạn chán nản rồi đi nói xấu sau lưng người Quản lý mới của mình và tỏ vẻ không hợp tác?. Tôi xin chia sẻ với các bạn một thông tin quan trọng đó là một tố chất không thể thiếu của người Quản lý là TÍNH CHỦ ĐỘNG, nếu bạn chỉ THỤ ĐỘNG chờ Sếp sai việc và thực hiện một cách máy móc, khuôn khổ và không sáng tạo thì mãi mãi bạn cũng chỉ là “nhân viên quèn” theo cách gọi dân gian mà thôi. Vì sao ư? Vì bạn có tư duy của người làm thuê, còn người có ít năm làm việc hơn bạn mà lại làm Quản lý của bạn là do người ta có tư duy của một người khởi nghiệp hay nói cách khác là tư duy doanh nhân.
Hai luồng tư duy này trái ngược nhau, dẫn đến hành động của con người mang từng loại tư duy đó cũng khác nhau hoàn toàn. Khi bạn có tư duy làm thuê bạn sẽ THỤ ĐỘNG CHỜ SAI VIỆC, còn khi bạn có tư duy khởi nghiệp bạn sẽ DẤN THÂN VÀ TÁC ĐỘNG CHO MỌI VIỆC DIỄN RA THEO CÁCH TỐT NHẤT CHO CÔNG TY.
Nếu bạn là người rất vui sướng khi một ngày đến công ty mà Sếp đi công tác, bạn vui mừng vì hôm đó k
hông ai giao việc cho bạn, bạn thỏa thích online FB, zalo 888 chuyện trên trời với bạn bè mà không bao giờ quan tâm đến việc công ty vẫn phải trả lương và chi phí cho bạn khi bạn ngồi 888 như thế. Bạn rất vui khi được giao việc ít hơn người khác và luôn bực dọc hoặc tỏ vẻ ấm ức khi một ngày nào đó bị Sếp giao việc nhiều hơn đồng nghiệp của mình. Vâng, tôi xin thành thật chia buồn cùng bạn ! Bạn là dân làm thuê chuyên nghiệp, à mà cũng sẽ đến lúc bạn sẽ là người làm thuê … thất nghiệp thôi. Hãy thay đổi ngay cách suy nghĩ nếu muốn đạt được thành công trong công việc và có thu nhập tốt hơn. Hãy suy nghĩ và hành động theo tư duy của những người khởi nghiệp. Mọi nhiệm vụ được giao đều phấn đấu làm một cách tốt nhất có thể. Hãy làm cho mọi người nhớ rằng cũng với công việc như thế nhưng nếu vào tay bạn thì luôn luôn có kết quả mỹ mãn hơn những người khác. Tạo dấu ấn cá nhân trong kết quả của từng công việc cụ thể, dần dần sẽ tạo cho bạn thương hiệu cá nhân trong mọi việc. Có như thế bạn mới ghi điểm trong đầu những người Lãnh đạo công ty. Bạn dấn thân vào công việc như vậy thì chỉ có công ty sợ bạn nghỉ việc thôi, chứ bạn không sợ thất nghiệp.
Một kết quả mỹ mãn cũng sẽ đến, đó là sợ bạn nghỉ việc thì công ty sẽ tạo cho bạn có cơ hội tăng thêm nguồn thu nhập trong công việc hằng ngày (tôi không muốn nói là tăng lương, vì thu nhập của chúng ta có thể thu được từ nhiều nguồn) và dĩ nhiên khi cần một vị trí Quản lý nào đó thì cái tên của bạn sẽ hiện ra trong đầu các vị Lãnh đạo công ty.
———————————————
Liên quan đến cặp tư duy số 1 này, tôi gửi bạn một đoạn trích từ một câu chuyện khá nổi tiếng, đoạn trích như sau:
Vân là một cô gái cực kỳ xinh đẹp, cô đã làm việc ở công ty này được ba năm rồi, những đồng nghiệp đến sau cô lần lượt có được cơ hội thăng chức, còn cô cứ mãi giậm chân tại chỗ, trong lòng cảm thấy không công bằng.
Rồi cũng đến một ngày, Vân phải đối mặt với nguy cơ bị sa thải, cô tìm gặp ông chủ để nói lý lẽ.
 “Thưa chủ tịch, tôi có bao giờ đi muộn về sớm, hay vi phạm nội quy công ty không?”
Ông chủ trả lời thẳng thắn
“Không”.
“Vậy là vì công ty có thành kiến với tôi ư?”
Ông hơi ngớ người, sau đó nói tiếp
 “Đương nhiên là không phải rồi.”
“Tại sao những người có ít kinh nghiệm làm việc hơn tôi lại được trọng dụng, còn tôi lại cứ mãi làm ở vị trí không quan trọng?”
Trong chốc lát, chủ tịch nghẹn lời, sau đó cười nói:
 “Việc của cô lát nữa chúng ta sẽ nói tiếp, bây giờ tôi đang có một việc quan trọng cần làm, hay là cô giúp tôi xử lý trước đã?”
“Một đối tác chuẩn bị tới công ty chúng ta khảo sát sản phẩm, cô hãy liên hệ với họ, hỏi xem khi nào họ đến.”
“Đây đúng là một nhiệm vụ quan trọng.” Trước khi đi cô không quên chế nhạo một câu.
Mười lăm phút sau, cô đến văn phòng của ông chủ.
“Đã liên hệ được chưa?” Ông chủ hỏi.
“Liên hệ rồi ạ, họ nói có thể tuần sau sẽ đến.”
“Cụ thể là thứ mấy?” Ông chủ hỏi.
“Cái này tôi không hỏi kỹ.”
“Bên họ có mấy người sang.”
“Ôi! Ngài có hỏi tôi câu này đâu!”
“Vậy họ sẽ đi bằng tàu hỏa hay máy bay?”
“Câu này ngài cũng đâu có bảo tôi hỏi!”
Ông chủ không nói gì nữa, ông gọi điện thoại bảo Ngọc đến.
Ngọc vào công ty làm việc sau Vân một năm, hiện đã là người Quản lý của một bộ phận, Ngọc cũng nhận nhiệm vụ giống Vân khi nãy.
Một lúc sau, Ngọc quay lại.“Là thế này…” Ngọc nói:
 “Bên họ sẽ đi chuyến bay vào 3 giờ chiều thứ sáu tuần sau, khoảng tầm 6 giờ sẽ đến nơi, bên họ có 5 người, trưởng đoàn là giám đốc của bộ phận vật tư, tên là Tony, tôi đã nói với anh ấy rồi, công ty chúng ta sẽ phái người đến sân bay đón họ.”
“Ngoài ra, họ dự định sẽ khảo sát trong vòng hai ngày, hành trình cụ thể, khi họ đến nơi, hai bên sẽ cùng bàn bạc. Để thuận lợi cho công việc của hai bên, tôi đưa ra ý kiến sắp xếp cho họ nghỉ ở Khách sạn Quốc Tế ở ngay gần đây, nếu ngài đồng ý, ngày mai tôi sẽ đặt phòng trước.”
“Còn nữa, dự báo thời tiết tuần sau có mưa, tôi sẽ giữ liên lạc với họ thường xuyên, nếu có gì thay đổi tôi sẽ báo lại ngay cho chủ tịch.”
Vân đứng bên cạnh, mặt đỏ bừng, không nói được gì nữa, ngại ngùng quay về văn phòng.
———————————————
Bạn cảm thấy Vân trong con người bạn chiếm bao nhiêu phần trăm? Có những lúc bạn cứ nghĩ mình làm đúng tất cả nhưng sao lại cứ mãi dậm chân tại chỗ? Mãi là người nhân viên quèn để cho những đàn em lớp sau sai việc? Đơn giản thôi, bạn là Vân trong câu chuyện trên – một con người có tư duy làm thuê chứ bạn không phải là Ngọc – một con người có tư duy của môt người khởi nghiệp, mặc dù đang đi làm thuê cho một công ty khác.
Lời khuyên dành cho bạn : [ HÃY ĐÓNG VAI CHÍNH TRONG CUỘC ĐỜI CỦA MÌNH, CHỨ ĐỪNG ĐÓNG VAI PHỤ TRONG CUỘC ĐỜI NGƯỜI KHÁC ] bạn thân mến nhé