𝐕𝐈̀ 𝐒𝐀𝐎 𝐁𝐀̣𝐍 𝐌𝐀̃𝐈 𝐊𝐇𝐎̂𝐍𝐆 𝐏𝐇𝐀́𝐓 𝐓𝐑𝐈𝐄̂̉𝐍? (𝐏𝐡𝐚̂̀𝐧 𝟒)

Cặp tư duy số 4: Đ𝙊̂̉ 𝙏𝙃𝙐̛̀𝘼 Đ𝙀̂̉ 𝙏𝙍𝙊̂́𝙉 𝙏𝙍𝘼́𝘾𝙃 𝙉𝙃𝙄𝙀̣̂𝙈 – 𝙉𝙃𝘼̣̂𝙉 𝙎𝘼𝙄 Đ𝙀̂̉ 𝙃𝙊̣𝘾 𝙏𝘼̣̂𝙋 𝙆𝙄𝙀̂́𝙉 𝙏𝙃𝙐̛́𝘾
Buổi sáng tại phòng Sếp :
– Em trình ký chứng từ ạ !
– Chỗ này sai rồi em nhé, chỗ này nữa, … phải thế này …. mới đúng nhé.
– Dạ, cái này là em lấy mẫu của các anh chị đã làm trước đấy. Em đâu có làm chỗ đó đâu !
Buổi chiều tại phòng họp :
– Chúng ta cần phải xem xét và phân tích thật kỹ nguyên nhân doanh số tháng này không đạt – Sếp nói
– Dạ thưa, tháng này là tháng … cô hồn mà Sếp. Sao mà doanh số cao được. – Một Sales “miệng nhanh hơn não” trả lời.
– Dạ thưa, sản phẩm của chúng ta chưa cạnh tranh được với thị trường. – Một Sales khác lên tiếng.
Chúng ta có thấy những tình huống như trên quen quen không nhỉ? Chắc là có rồi !? Vì đó là phản xạ tự nhiên của những người chưa rèn luyện được suy nghĩ và thói quen “dám nhận trách nhiệm”.
Khi bé xíu, trong lúc đùa giỡn mắt nhắm mắt mở, ta đâm đầu vào cái cạnh bàn rồi ngã ra khóc. Bà hay Mẹ thường đến ôm chúng ta dậy và dỗ dành vài câu sau đó phán “như đúng rồi” : Để mẹ đánh cái bàn làm con đau nha! rồi lấy tay đập đập vào bàn cho con thấy và luôn miệng nói “Cái bàn hư này, làm bé của ta đau này”. Đấy, ngay cả khi chúng ta va chạm với cái bàn thì lỗi cũng do cái bàn, chứ chúng ta không có lỗi gì cả. Những việc nhỏ như vậy thôi cứ thấm dần vào tiềm thức của chúng ta và theo chúng ta đến khi trưởng thành (về thể xác).
Sếp phát hiện chúng ta làm chứng từ sai thì là chúng ta sai, thế thôi. Chứ sao lại đổ thừa vì người khác làm sai mình làm theo nên mới sai? Như vậy có phải bạn có cảm giác rất bực cái người đã share cho bạn cái mẫu để bạn làm theo không? Người ta share cho mình, mình không cám ơn thì thôi mà còn oán trách chi? Chỉ cần bạn thoát ra khỏi miệng được câu “xin lỗi, em sẽ sửa ạ !” thì sau đó bạn thấy thoải mái hơn cảm giác bực dọc kia nhiều. Rồi sau đó bạn sẽ thấy mình còn chưa đủ kiến thức, kỹ năng thì bạn sẽ có nhu cầu học tập và trau dồi thêm thôi. Hãy nên như vậy bạn nhé !
Trong thực tế, do nhu cầu tự vệ tâm lý, sự đổ lỗi cho hoàn cảnh sẽ tạo cảm giác an toàn tạm thời, đó là lý do vì sao mà người ta hay “chơi trò đổ lỗi” để bảo vệ mình khi mắc lỗi. Dần dà hành động đó trở thành thói quen ăn sâu vào cách nhìn nhận những thất bại của hiện tại (và có thể tiếp theo là những thất bại của cả đời).
Bạn biết đấy, doanh số không đạt là do chúng ta chưa nghĩ ra cách bán hàng trong “tháng cô hồn”, hay do chúng ta chưa tìm ra những ưu điểm nổi bật của sản phẩm so với sản phẩm cùng chủng loại trên thị trường. Chứ trong cuộc họp mà nêu nguyên nhân do “tháng cô hồn” thì nói thật với bạn Sếp chỉ ừ cho qua thôi chứ trong thâm tâm đánh giá bạn thấp lắm. Bạn biết sao không? “tháng cô hồn” ư? Chẳng lẽ Sếp bạn không biết? Không cần bạn nói ra thì cả Việt nam này cũng biết. Thâm chí Trung quốc và một số nước Châu á cũng biết. Thế tại sao doanh số của người ta không sụt giảm? Các nguyên nhân khác cũng vậy, tất cả vẫn phải có cái gì đó do con người, tức là do chúng ta gây ra, chứ không hẳn khách quan toàn bộ. Công tâm mà nói, không phải khuynh hướng đổ thừa của chúng ta là không đúng đâu. Trong những điều đổ thừa của chúng ta cũng có một chút xíu sự thật. Nhưng nó chỉ là một phần nhỏ của vấn đề. Người có tư duy tích cực người ta sẽ nhận phần lớn lỗi về mình và khắc phục nó. Còn một phần nhỏ không thể thay đổi được do yếu tố khách quan thì người ta nghĩ cách hạn chế nó. Còn những người có tư duy đổ thừa thì lại có khuynh hướng luôn luôn chứng minh với mọi người (và với cả chính mình) cái lý do của mình là đúng đắn. Họ không bao giờ nghĩ lỗi do họ và điều tất yếu là sau đó họ lại tiếp tục chơi “trò chơi đổ thừa” cho những lỗi lầm về sau. Hậu quả của việc này là gì? Đó là lần sau bạn làm việc gặp phải tình huống tương tự bạn vẫn không có cách làm mới, không có phương án giải quyết mới và đương nhiên bạn sẽ có một kết quả không mới, thậm chí một kết quả tồi tệ hơn lần trước. Chỉ cần vài lần vấp ngã như vậy, sẽ xuất hiện những nỗi sợ hãi trong bạn, nó khiến bạn mất dần niềm tin vào bản thân, ăn mòn đi khát vọng và ý chí trong bạn, cuối cùng biến bạn thành một kẻ không biết đến thành công là gì.
Những người có tư duy tích cực, biết nhận lỗi người ta luôn suy nghĩ “Vì sao những người khác cũng trong hoàn cảnh như mình nhưng họ vẫn làm được?” để tìm ra nguyên nhân thật sự từ của vấn đề. Họ cảm thấy hãnh diện và hạnh phúc vì được đồng nghiệp tôn trọng và tin tưởng họ hơn vì họ là người dám thừa nhận trách nhiệm của bản thân. Dĩ nhiên, trước đó họ đã phải nhận lời phê bình. “Thất bại là mẹ thành công”, câu nói cửa miêng của tất cả mọi người nhưng có mấy ai dám nhận thất bại để thành công? Tại sao bạn không là một trong những người đó?!
Khi một sự việc do bạn làm và có kết quả không như mong muốn hay thậm chí là thất bại thảm hại thì việc đầu tiên là bạn phải nhận trách nhiệm về mình.
Sau đó, xem lại toàn bộ những hoạt động của chính bạn, tìm ra những điều chưa phù hợp, tìm cách khắc phục nó hoặc thậm chí thay đổi hoàn toàn cách làm để không vấp phải sai lầm trước đó. Có thể lần thay đổi này bạn cũng chưa thành công nhưng dù sao cũng đã tránh được thất bại lần trước, chứ ai lại “tắm hai lần trên một dòng sông”. Sau khi phân tích những khuyết điểm bản thân rồi mới xem xét đến các yếu tố khách quan khác. Nếu các bạn cảm thấy mình chưa đủ khả năng giải quyết vấn đề thì tìm đến những chuyên gia, những đồng nghiệp của bạn để “mượn” góc nhìn từ họ, xin ý kiến của họ và nghe lời khuyên của họ. Từ những ý kiến đóng góp đó, bạn hãy đưa ra một phương án hành động cho riêng mình để có một kết quả tốt hơn trong tương lai.
Dám nhận trách nhiệm là một thói quen làm nên một con người có khí phách, bản lĩnh và sẽ được nhiều người yêu quý. Hãy tập thói quen này từ những điều nhỏ nhặt nhất trong cuộc sống hằng ngày của chúng ta : 𝐐𝐮𝐞́𝐭 𝐧𝐡𝐚̀ 𝐜𝐡𝐮̛𝐚 𝐬𝐚̣𝐜𝐡 𝐥𝐚̀ 𝐝𝐨 𝐭𝐚 𝐜𝐡𝐮̛́ 𝐤𝐡𝐨̂𝐧𝐠 𝐩𝐡𝐚̉𝐢 𝐝𝐨 𝐜𝐚̂𝐲 𝐜𝐡𝐨̂̉𝐢; 𝐍𝐠𝐮̛𝐨̛̀𝐢 𝐲𝐞̂𝐮 𝐛𝐨̉ 𝐭𝐚 đ𝐢 𝐥𝐚̀ 𝐝𝐨 𝐭𝐚 𝐤𝐡𝐨̂𝐧𝐠 𝐠𝐢𝐮̛̃ đ𝐮̛𝐨̛̣𝐜 𝐜𝐡𝐮̛́ 𝐤𝐡𝐨̂𝐧𝐠 𝐩𝐡𝐚̉𝐢 𝐝𝐨 … 𝐜𝐨𝐧 𝐛𝐚̣𝐧 𝐭𝐡𝐚̂𝐧 𝐧𝐨́ 𝐪𝐮𝐲𝐞̂́𝐧 𝐫𝐮̃ đ𝐚̂𝐮 𝐛𝐚̣𝐧 𝐧𝐡𝐞́ !

1 Bình luận

Gửi bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *